Thùy chủ trầm phù – Chương 36

Thùy chủ trầm phù

Đệ nhất quyển – Chương 36

Tác giả: Thiên Thương

Editor: Lâm Phong

~*~

 

Giằng co nửa ngày, bây giờ đã là nửa đêm. Lôi Hải Thành cũng có chút mệt mỏi, liền đá văng khôi giáp lẫn y phục trên mặt đất, dọn dẹp một nơi sạch sẽ chuẩn bị ngủ. Nghĩ nghĩ, lại bước qua giải khai câu tác cho Lãnh Huyền.

Trói vài canh giờ, cũng nên làm cho máu lưu thông một chút, miễn cho quá mức tê liệt ảnh hưởng đến hành động của tứ chi. Nếu không ngày mai hắn phải mang theo một kẻ tay chân mềm nhũn xuống núi, kéo thêm phiền toái cho mình.

Thời điểm lật qua thân thể Lãnh Huyền, hắn đột nhiên ngơ ngẩn.

Trên lưng Lãnh Huyền, rõ ràng xăm một gốc hoa đào.

Cành đào bắt đầu từ đuôi xương sống, hướng về phía trước vươn ra không ít cành nhỏ, hơn mười đóa hoa đào nổi bật ẩn dưới cành lá nở rộ, thập phần diễm lệ rực rỡ.

Lôi Hải Thành biết xăm mình cũng không phải chuyện gì hiếm lạ, quý tộc cổ đại vì biểu hiện thân phận địa vị, ở trên người xăm đầu lão hổ, diều hâu gì đó rất nhiều. Nhưng giống Lãnh Huyền thân là vua của một nước như vậy, lại xăm hoa đào, cùng uy vũ hùng phong của hoàng đế không chút quan hệ quả thực khác thường.

Chân chính làm cho Lôi Hải Thành kinh ngạc là vài vết đốt bỏng thật sâu đan xen vào nhau, phá hủy hình xăm hoa đào mỹ lệ gần như yêu diễm.

Cảnh tượng này, làm hắn nhớ đến trước đây rất lâu từng xem qua một bộ phim nhựa chiến tranh tên là ‘Hồng anh đào’.

Tình tiết cụ thể đã không còn nhớ rõ ràng, chỉ nhớ nữ nhân vật chính trong đó là một tiểu cô nương, sau khi bị Đức quân bắt được, bị tên tư lệnh biến thái xăm trên lưng cô gái một con diều hâu Đức quốc xã.

Cuối phim, cô gái được cứu ra, dùng than củi đỏ hồng ấn lên lưng chính mình muốn xóa đi ấn ký ô nhục kia. . .

Hắn sửng sốt một lát mới nhớ tới mục đích của mình, cởi bỏ câu tác trói tay cùng trên cổ Lãnh Huyền, đồng thời thoát hạ trường sam bên ngoài đưa cho nam nhân.

“Sau lưng ngươi, rốt cuộc là có chuyện gì?” Nhắm mắt hồi lâu, hình xăm cùng vết thiêu đốt thủy chung vẫn quanh quẩn trong suy nghĩ, Lôi Hải Thành mở mắt hỏi.

“. . . Việc đó không liên quan đến ngươi.”

Lãnh Huyền khoác ngoại y của Lôi Hải Thành, dựa vào ngồi ở vách đá đối diện, nhìn ánh trăng bên ngoài huyệt động đến xuất thần.

Hắn đã rửa sạch vết máu trên thân, nửa bên mặt còn sưng, giọng nam trung trầm thấp dễ nghe vẫn như trước mang chút khàn khàn, vẻ mặt lúc này cũng đã khôi phục ngạo khí thuộc về bậc đế vương, “Mục đích của ngươi không phải là trả thù ta sao? Những thứ khác ngươi không cần biết.”

“Có phải ngươi chê bị ta làm chưa đủ?” Lôi Hải Thành cười lạnh cảnh cáo Lãnh Huyền, cư nhiên còn dám dùng khẩu khí ngạo mạn như thế nói chuyện với hắn.

Lãnh Huyền lặng yên không nói một lời.

“Ngươi còn chưa trả lời ta.”

Lôi Hải Thành nhíu mi, kỳ thực hắn không phải loại người tò mò đầy lòng hiếu kỳ, hơn nữa cũng hiểu Lãnh Huyền nói không sai. Mục đích của hắn là tận tình làm nhục Lãnh Huyền, còn trên người Lãnh Huyền có hình xăm gì, quả thực cùng việc hắn trả thù không chút quan hệ. Nhưng không thể nói rõ vì sao, hắn nổi lên ý thăm dò với hình xăm hoa đào dưới vết thiêu đốt.

Lãnh Huyền đột nhiên quay đầu, gằn từng tiếng: “Vô, khả, phụng, cáo.”

Lôi Hải Thành bỗng ngồi dậy, đốm lửa ở giữa hai người đối nhãn lóe lên hỏa hoa.

Trong hắc mâu của Lãnh Huyền, trừ bỏ quyết không thoái nhượng, còn có chán ghét mãnh liệt khiến người ta không thể xem nhẹ.

Lôi Hải Thành chợt im lặng ──

Hắn vẫn nhớ rõ mỗi một ánh mắt Lãnh Huyền chăm chú nhìn hắn. Sau khi giết bạch hổ, Lãnh Huyền đã thừa nhận hắn không phải Trần Yên. Từ lần ở Lan vương phủ, rồi trước đợt Vân Đồng Quan, ánh mắt Lãnh Huyền nhìn về phía hắn từng có sợ hãi, từng có tính kế, từng có sát khí rồi sau đó quyết tâm loại bỏ. . . Nhưng cũng không tiếp tục xuất hiện vẻ khinh thường chán ghét ban đầu.

Cho dù vừa rồi hắn làm sự tình mà một người nam nhân tối không thể nhẫn nhịn đối với Lãnh Huyền, trong ánh mắt Lãnh Huyền vẫn như cũ không mang theo chán ghét.

Nhưng lúc này, là loại chán ghét đến mức căm thù tận xương tủy.

Lãnh Huyền, nhìn không phải là Lôi Hải Thành hắn, mà xuyên thấu qua hắn nhìn đến một người khác. . .

“Ta đã biết.” Hắn nhìn Lãnh Huyền chăm chú, “Vết thương sau lưng ngươi cùng Trần Yên không thoát được quan hệ đi?”

“Đúng hay sai, có gì phân biệt?” Lãnh Huyền tựa hồ cảm thấy bản thân thất thố, lạnh lùng cười, “Lôi Hải Thành, ngươi cởi trói cho ta, sẽ không sợ trong lúc ngủ bị ta ám toán?”

“Ngươi có gan cứ việc thử xem!” Lôi Hải Thành đồng dạng cười lạnh đáp lễ hắn, một lần nữa nằm xuống ngủ.

Nếu Lãnh Huyền cố ý dời đi đề tài, hắn cũng không mong chờ có thể moi ra được điều gì từ trong miệng Lãnh Huyền.

.

Mặt trời mới mọc ở phương Đông, trong sơn động nghênh đón những tia nắng đầu tiên của buổi sớm.

Khi Lôi Hải Thành đứng dậy, Lãnh Huyền đã tẩy rửa ổn thỏa, mái tóc đen cũng lấy tay sơ chỉnh chải về phía sau đầu, buộc lại bằng một mảnh vải, lộ ra đường nét tuấn lãng. Vài vết ứ thương trên mặt cũng không tổn hại đế vương khí lãnh tuấn của hắn.

Hắn ngồi đối diện Lôi Hải Thành, trong tay đang đùa nghịch trường cung của mình.

Nhìn thấy Lôi Hải Thành tỉnh lại, hắn vờ giương cung nhắm ngay Lôi Hải Thành. “Ở bên người địch nhân, ngươi cư nhiên còn có thể ngủ được an ổn? Lôi Hải Thành, ngươi tin hay không? Từ nửa đêm đến lúc sáng sớm, ta có vô số cơ hội có thể giết ngươi.”

“Ngươi nghĩ rằng ta sẽ cho ngươi cơ hội động thủ sao?”

Lôi Hải Thành căn bản không để ý tới hắn khiêu khích, đi đến dưới thạch nhũ hứng nước sơ tẩy xong xuôi, xoay người một phen đoạt lấy trường cung. “Coi như hết, đừng ở trước mặt ta hư trương thanh thế! Ngươi cũng không phải kẻ ngu xuẩn, cho dù thực có thể giết ta, bằng thể lực của ngươi hiện tại, một mình vô pháp trở về Vân Đồng Quan.”

Lãnh Huyền ngậm miệng không nói. Đột nhiên, một thanh chủy thủ đen nhánh đưa tới trước mặt hắn.

“Cầm lấy!” Lôi Hải Thành giọng châm biếm nhìn Lãnh Huyền mặt lộ vẻ kinh nghi, “Ta đi ra ngoài tìm chút thực vật, ăn xong mới có khí lực xuống núi. Chủy thủ cho ngươi mượn dùng phòng thân, ta cũng không muốn khi trở về nhìn thấy ngươi bị dã thú ăn.”

Lạnh lùng nhìn hắn một trận, Lãnh Huyền tiếp nhận chủy thủ, nhìn đến trên chuôi đao khắc một chữ ‘Liệu’ nhỏ, sắc mặt khẽ biến.

Hắn nhớ rõ chuôi chủy thủ này là Phong Lăng sứ thần khi đến thăm Thiên Tĩnh, một nam tử cao to trong đám tùy tùng của Phù Thanh Phượng tặng cho Lôi Hải Thành.

Lúc ấy hắn đã sinh niềm hoài nghi với thân phận nam tử nọ, một tên tùy tùng bình thường không có khả năng đối mặt với bạch hổ xổng chuồng còn có thể bình tĩnh tự nhiên tự châm rượu tự uống một mình. Chỉ là lúc sau bận rộn chính sự, hắn cũng đem việc này quên mất.

‘Liệu’, đúng là tục danh của Phong Lăng quốc quân.

“Nguyên lai người tặng ngươi chủy thủ này chính là Phong Lăng Hoàng!” Hắn lẩm bẩm, không biết vẫn là kính nể hay phẫn nộ, “Vua của một nước vậy mà cam nguyện giả mạo tùy tùng của thần tử lẻn vào Thiên Tĩnh ta, Ngự Diễm Liệu, đảm lượng của ngươi thật lớn, không sợ bị ta nhìn thấu, trở thành tù nhân Thiên Tĩnh.”

Lôi Hải Thành đang chọn tên từ bao đựng, thản nhiên nói: “Vậy cũng không tính là gì. Ngày hôm qua ở Vân Đồng Quan, ngươi không nhìn thấy người bên cạnh Đông Thần Tiễn chính là Phong Lăng Hoàng sao?”

Lãnh Huyền khiếp sợ nửa ngày không nói ra lời, khi hai quân giằng co, hắn đương nhiên biết trên chiến xa chủ soái của đối phương trừ bỏ Cố Đông Thần một trong Phong Lăng tứ tướng còn có một người. Nhưng khoảng cách quá xa, nhìn không rõ bộ mặt người nọ, hơn nữa từ khi bắt đầu khai chiến đều là Cố Đông Thần chỉ huy hết thảy, hắn chỉ nghĩ người đó là Phong Lăng trọng thần có địa vị tương đương Cố Đông Thần, không ngờ lại là Phong Lăng Hoàng ngự giá thân chinh.

Phong Lăng lần này xuất binh đánh Thiên Tĩnh, rõ ràng là tình thế bắt buộc!

Hắn dùng lực nắm chặt chủy thủ, đến mức đốt ngón tay trắng bệch.

Nam nhân này, nhất định lại là vì vận mệnh Thiên Tĩnh hoàng triều lo lắng. Lôi Hải Thành nhún nhún vai, đẩy ra đám dây leo rời khỏi huyệt động.

.

Không khí sáng sớm trong lành mát mẻ, trong khe núi xa xa còn có sương mù nhàn nhạt bồng bềnh trôi nổi. Cách một hẻm núi, Liên Hoàn Trại đối diện giữa sườn núi trong làn sương sớm như ẩn như hiện.

Không biết Nhạc Tiểu Xuyên bọn họ đã tìm ra hung thủ giết chết Vương Như Phong chưa?

Lôi Hải Thành thở dài, men theo con đường hẹp quanh co bên sườn núi tiến về phía trước, ở trong bụi cỏ truy tìm tung tích con mồi.

Trên không trung có chim chóc bay qua, nhưng Lôi Hải Thành không động thủ. Vạn nhất khi bắn phi điểu kinh động Phong Lăng tướng sĩ, đến lúc đó gặp phiền toái lớn.

Vận khí coi như không tồi, hắn đi xa vài chục thước, chợt nghe trong bụi cỏ phía trước vang lên tiếng động nhỏ, chui ra một con thỏ hoang.

Một mũi tên, trúng ngay thân thỏ.

Xách lên thỏ hoang, lại tìm trong bụi cỏ chút nấm dại, hình dạng cùng với các loại dã khuẩn dùng để ăn khi hắn còn đi học trước kia đọc trong sách vở có chút khác biệt, nhưng nhìn đến bên vành nấm có vết răng, nếu động vật có thể ăn hẳn là không có độc tính, hắn liền hái được không ít.

***

@ Tò mò đánh chết voi nha Tiểu Lôi :”>

Khuynh thế – Thiên hạ duy song [Chương 65]

.:Chương 65 – Sư đồ khó ‘hầu hạ’(hạ):.

~*~

 

Mạt nhi từ trong chăn lộ ra cái đầu nhỏ, đôi mắt to tròn vẫn xem xét hồng y nam tử ở phía đối diện.

Hách Liên Cô Tuyết tĩnh tọa trên giường, trường bào màu diễm hồng tán loạn rũ xuống đất, tựa như ráng chiều nở rộ nơi chân trời, diễm sắc sương hoa dưới ánh trăng lạnh.

Sương mù nhàn nhạt ban đêm phủ trên làn mi dài một mạt trắng ngần, Cô Tuyết khép hai mắt, mi vũ rét lạnh.

Tuyết ca ca vẫn đều ngủ ngồi sao?

Thân mình tròn trịa của Mạt nhi đi tới bên chiếc giường của Hách Liên Cô Tuyết, một khắc nàng đến gần hồng y nam tử kia, một cỗ hàn khí lạnh như băng ập đến.

Lại là mập nha đầu này! Cô Tuyết không mở mắt, căn bản không thèm để ý tới.

Hỏa hồng trường phát rủ xuống tới thắt lưng, tựa như hồng liên trồi lên từ nước hồ trong xanh, Mạt nhi nhìn những sợi tóc mềm mại, thật muốn sờ thử một phen.

“Tuyết ca ca, tóc của ngươi vì sao lại là màu đỏ?”

Mạt nhi phồng miệng, bàn tay nhỏ nhắn sờ lên mái tóc mềm mượt, theo ngọn gió dây dưa lượn lờ quanh ngón tay Mạt nhi tựa như dương liễu phất cành, phong tình vô hạn.

Xúc cảm như tơ lụa lan ra trong lòng Mạt nhi, hảo nhuyễn hảo dễ chịu a. . .

“Nguyệt ca ca tóc là màu tím, Tuyết ca ca là màu đỏ, đều là màu Mạt nhi ưa thích.”

Tiểu nữ hài chớp động đôi mắt to, thỏa mãn nở nụ cười, nhưng Hách Liên Cô Tuyết căn bản vẫn thờ ơ, không trốn tránh cũng không trả lời.

Mạt nhi đem thân hình mập mạp tiếp cận hồng y nam tử, trong đôi mắt ngập nước tràn đầy u oán.

Tuyết ca ca vì sao không để ý tới ta?

“Tuyết ca ca, ôm Mạt nhi ngủ.” Tiểu nữ hài ở bên người Hách Liên Cô Tuyết không ngừng lăn qua lăn lại, tựa như muốn hấp dẫn sự chú ý của hắn, lại như đang đùa nghịch.

“Tuyết ca ca không nghe lời sư phụ, ta muốn đi nói cho sư phụ. . .”

Hách Liên Cô Tuyết nhíu mày, hàn khí phát ra càng dày đặc.

“Tuyết ca ca hảo hung, căn bản không tốt bằng Nguyệt ca ca, Nguyệt ca ca sẽ cười với Mạt nhi, Tuyết ca ca ngay cả cười cũng không!” Tiểu nữ hài nâng cao âm lượng, chớp chớp đôi mắt tròn tròn, mân mê cái miệng nhỏ nhắn, không ngừng lắc lắc tay áo hỏa hồng.

Hách Liên Cô Tuyết vẫn như trước không nói một lời, không chút để ý tới tiểu cầu thịt đang líu ríu.

“Tuyết ca ca là đại phôi đản, không muốn ôm Mạt nhi ngủ, ta muốn tìm Nguyệt ca ca ôm.”

“Ngươi câm miệng cho ta!”

Lúc này Cô Tuyết rốt cuộc mở mắt, hồng mâu nheo lại, ánh mắt băng lãnh phảng phất có thể xuyên thấu trái tim tiểu nữ hài.

Mạt nhi quả thực bị dọa sợ, nước mắt ủy khuất trong đôi mắt không ngừng đảo quanh.

Vì sao mỗi lần nàng muốn ôm Nguyệt ca ca, Tuyết ca ca đều tức giận như vậy?

Cô Tuyết nhướn mắt, thập phần thô bạo xách lên Mạt nhi, giống như con mèo nhỏ ném nàng tới chiếc giường đối diện, lạnh giọng nói: “Còn không mau ngủ ta đem ngươi ra ngoài uy lang!”

Nước mắt Mạt nhi rốt cuộc như nước lũ chảy xuống, vừa khóc vừa run run: “Ta. . . không. . . muốn uy lang.”

Nước mắt chảy dài đem khuôn mặt phấn nộn ướt nhòe nhoẹt.

“Sư phụ. . . nói. . .” Bàn tay nhỏ của Mạt nhi không ngừng lau nước mắt, “Tuyết ca ca. . .nếu. . . làm cho Mạt nhi buồn. . . liền. . . không cho hắn. . .liên. . .liên.”

Nha đầu chết tiệt này đang khảo nghiệm tính nhẫn nại của hắn sao!

Hách Liên Cô Tuyết hung hăng hít sâu một hơi, trong tức giận pha lẫn chút bất đắc dĩ.

Tiểu cầu thịt vừa khóc vừa nháo, mở miệng là Nguyệt ca ca ngậm miệng cũng Nguyệt ca ca.

Thật làm cho hắn phản cảm.

Mỗi khi yêu tinh kia ôm lấy nàng, Hách Liên Cô Tuyết liền cảm giác được một cỗ lửa giận khiến hắn không thể khống chế trong cơ thể thiêu đốt.

Cho dù bản thân hắn cũng cho rằng loại phản ứng đó thật buồn cười, nhưng không cách nào đè nén.

Hắn chán ghét loại cảm xúc nảy sinh dưới đáy lòng này. Bắt đầu từ khi hắn gặp tên gia hỏa nơi nơi đối nghịch với hắn kia, cho tới bây giờ tâm đều không bình tĩnh, khi Hách Liên Cô Tuyết muốn lừa gạt mình đó chỉ là ảo giác, sự thật bao giờ cũng đem ảo giác phủ định.

Trái tim phong bế bao nhiêu năm bị yêu tinh kia phá vỡ, thật đúng là khôi hài.

Sự kiên nhẫn của Hách Liên Cô Tuyết đã tiêu hao đến cực hạn, hắn nghiêng mắt nhìn qua, chỉ thấy đôi mắt to tròn ướt đẫm kia vẫn đang quan sát hắn, mang theo vài phần oán hận nho nhỏ.

Đôi mắt tinh thuần này, làm cho hắn chán ghét.

Hắn luôn là một người lãnh huyết, nhưng lúc này, dung nhan yêu mị lại thẩm thấu nhàn nhạt cô đơn.

Hách Liên Cô Tuyết đã không còn nhớ rõ là bao nhiêu năm trước, chính mình cũng có một đôi mắt tinh khiết trong suốt như vậy, chẳng qua thời gian quá mức tàn nhẫn, giống như hắn trời sinh không nên có những điều tốt đẹp trên thế gian.

Trời cao tước đoạt hết thảy những gì tốt đẹp của hắn, thậm chí ngay cả hồi ức đã từng trải qua cũng bị vấy bẩn thành địa ngục tăm tối, khiến hắn không dám hồi tưởng, chỉ có thể dùng chỗ trống bổ khuyết.

Sương mù tràn ngập trong bóng đêm, ngưng tụ chung quanh vầng bạch nguyệt, vương lại một phần trong trẻo nhưng lạnh lùng.

“Tuyết ca ca. . .” Mạt nhi ngừng nức nở, chu miệng, “Ta đói bụng.”

Đói bụng?

Hách Liên Cô Tuyết đứng dậy, nhẹ nhàng đi đến trước mặt Mạt nhi, cơ hồ không có một tia âm thanh.

Khí tức áp bách cường liệt tràn tới, dọa cho Mạt nhi rụt đầu lại.

Cô Tuyết nhìn nửa cái đầu nhỏ lộ ra, bộ dáng khả ái khiến hắn không dậy nổi tức giận.

Không biết lão vu bà kia mỗi ngày cho mập nha đầu này ăn cái gì? Mập như vậy.

“Ngươi muốn ăn cái gì?” Lời nói không nóng không lạnh phun ra từ cánh môi mỏng, lãnh khí dần tiêu tán, hồng mâu sáng ngời vẻ yêu dị.

Tuyết ca ca không giận ta. . .

Mạt nhi đá văng chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn non mềm phồng lên, đôi mắt to tròn tràn ngập vui sướng, “Bánh nướng.”

Bánh nướng?

Hách Liên Cô Tuyết vừa định mở miệng, nhưng vẫn là không hỏi ra ── bánh nướng là cái gì vậy?

Hắn từ nhỏ sống tại Ngạo Thần Cung, chưa bao giờ nếm qua những đồ ăn vặt trong dân gian, càng chưa nghe nói tới bánh nướng là cái gì.

“Sư phụ mỗi buổi tối đều làm bánh nướng cho Mạt nhi ăn.” Tiểu nữ hài liếm môi một vòng, cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu càng thêm hồng nhuận, “Tuyết ca ca làm bánh nướng nhất định ngon hơn sư phụ làm.” (chưa ăn đã biết nịnh =.=)

Để một cung chủ ma cung đi làm bánh nướng? Thật sự là quá mức khôi hài.

“Chờ.” Hách Liên Cô Tuyết vừa muốn xoay người, bỗng nhiên cảm giác được có chút không ổn, lập tức mệnh lệnh nói: “Không được ra khỏi phòng, càng không cho phép đi tìm yêu. . .”

“Yêu?” Mạt nhi chớp mắt vài cái, vẻ mặt khó hiểu.

Hách Liên Cô Tuyết giải thích cho tiểu cầu thịt, “Là Nguyệt ca ca của ngươi!” Dứt lời, xoay người bước  khỏi cửa.

Lúc hắn nói ra ba chữ kia, chính mình cũng cảm thấy ghê tởm đến cực điểm.

.

Khoảng không dập dờn sương mù ẩm ướt, đêm đen mông lung.

Một mạt hoặc hồng trong gió lay động, phóng xuất khí tức quyết tuyệt.

“Xuất hiện đi.”

Ngay lúc đó, hai đạo thân ảnh như gió lập tức lướt tới phía sau hồng y nam tử.

“Tra được sao?”

Điệp triệt cung kính nói: “Cung chủ, thuộc hạ đã tìm kiếm cả Hàn Bích Cốc và Ngọc Phong Trai, vẫn không tra được nơi cất giấu Băng thiên hỏa liên.”

Vân mi nhíu lại, hồng mâu hiện lên một mạt sắc bén.

Lão vu bà kia quả thực không phải nhân vật đơn giản!

“Thời gian một canh giờ, đi làm bánh nướng.”

“Bánh nướng?” Tập Phong cùng Điệp Triệt cả kinh, còn cho rằng mình nghe lầm.

Bọn họ chưa nghe qua cái gì gọi là bánh nướng.

“Cung chủ.” Tập Phong như là có chút khó xử, “Xin hỏi ‘Bánh nướng’ là nhân vật phương nào? Thuộc hạ lập tức đi bắt hắn về!”

Điệp Triệt thầm nghĩ: cái tên thật kỳ quái.

“Là đồ ăn, không phải tên người !” Hách Liên Cô Tuyết lạnh giọng nói: “Một canh giờ, làm không được đem đầu đến gặp ta!”

Hồng bào biến mất trong trời đêm, mà Tập Phong cùng Điệp Triệt còn đang giật mình ngây ngốc ở nơi nào.

Việc này so với giết người còn rắc rối hơn, bọn họ ngay cả bánh nướng tròn méo thế nào cũng không biết, thế nào làm a?

Lúc đó, một thanh âm trong trẻo lạnh lùng vang lên bên tai hai người: “Làm không được phải đi mua!”

***

@Thêm một anh nữa bị hành

Chết cười cái khúc bánh nướng

Bi hôm nay xong nhé, mai ta nghỉ ~~

Khuynh thế – Thiên hạ duy song [Chương 64]

.:Chương 64 – Sư đồ khó ‘hầu hạ’(thượng):.

~*~

 

Ánh nến ảm đạm lay động, Ngọc Thanh Nhiễm nằm trên xích đu, nâng một ly liệt tửu, tự rót tự uống một mình.

Đương nhiên, bên cạnh nàng còn có một yêu tà nam tử đang đứng, thân hình thon dài thẳng tắp, khí chất cao ngạo, thâm tử sắc phượng mâu căn bản không đem chủ nhân trước mặt để vào mắt.

“Tiểu tử, đi pha một bình trà cho lão nương, một lạng kỷ tử, hai lạng long xỉ, ba lạng thạch xương bồ, sáu phần hỏa hậu, bảy thành cam lộ, lại thả thêm mười hai phiến Quân Sơn ngân châm. . .”

Tử mâu hơi khép, Lộng Nguyệt nhếch môi, hoàn toàn thờ ơ.

“Thất thần làm gì, còn không mau đi!”

Tử mâu ẩn ẩn lộ ra khí tức âm hiểm.

Chờ hắn lấy được Băng thiên hỏa liên, nhất định sẽ đòi lại gấp bội từ trên người lão vu bà này!

Lộng Nguyệt vừa muốn bước đi, một thanh âm hùng hậu từ sau lưng hắn truyền tới, “Trước hãy lại đây xoa bóp bả vai cho lão nương cái đã.”

Lão vu bà chết tiệt này đang đùa hắn sao!

Đôi mắt tà mị hẹp dài nổi lên một tia tức giận, Lộng Nguyệt một lần nữa đi đến trước mặt Ngọc Thanh Nhiễm nhìn xuống nữ nhân lười biếng, tuy rằng trong lòng lửa giận thiêu đốt nhưng dung nhan tao nhã yêu dị căn bản không nhìn ra tâm trạng.

Ngọc Thanh Nhiễm thập phần bất nhã gác chân lên mặt bàn, thoải mái ngửa đầu ra phía sau, vô cùng chờ mong một khắc vị yêu ma đệ nhất võ lâm khuất thân hầu hạ nàng.

Lộng Nguyệt rũ mắt, sợi tóc thâm tử sắc như lưu tuyến buông xuống, che khuất gương mặt tuấn mỹ giống như đang suy tư điều gì.

“Tiểu tử, động tác nhanh lên một chút, lại đây ──” Ngọc Thanh Nhiễm một tay đỡ trán, mị mâu tràn ngập ý cười.

Con ngươi tử sắc chợt lóe quang mang như ngọc lưu ly, Lộng Nguyệt sải bước đi đến phía sau Ngọc Thanh Nhiễm, trên móng tay giao hòa màu tuyết bạch cùng mặc hắc ẩn chứa dụ hoặc quỷ mị quyết tuyệt.

Nụ cười của Ngọc Thanh Nhiễm có phần thối lui, nàng cảm thấy một cỗ hơi thở ma tính tà ác âm thầm lan tràn sau lưng, vĩnh viễn không có tận cùng, loại tử khí yêu dị thẩm thấu từ sâu trong cốt tủy này quả thực khiến nàng phải rùng mình.

“Tiểu tử, đem độc trong móng tay của ngươi thu hồi lại, muốn hại lão nương luyện thêm vài năm nữa rồi nói sau.” Khẩu khí của nữ nhân tràn ngập khinh miệt, tựa hồ loại tiểu nháo này trong mắt nàng bình thường như cơm bữa.

Mỹ mục hẹp dài hơi nheo lại, quang mang như cười như không ẩn hiện trong đáy mắt.

Nữ nhân trước mặt tuyệt đối là người đầu tiên có thể nhìn ra Thánh thủ độc tiên sử độc, hơn nữa vô luận y thuật hay độc thuật, tuyệt đối phải trên Lộng Nguyệt.

Lão vu bà này rốt cuộc là ai?

Nàng chỉ là cốc chủ Dược Sư Cốc đơn giản như vậy sao?

Ngọc Thanh Nhiễm lấy ra một thanh dũa, dáng vẻ vô cùng buồn chán tu chỉnh móng tay của mình, “Ngày mai lão nương phải chế thuốc, vào Hàn Bích Cốc tìm cho lão nương vài loại dược liệu.”

“Hàn Bích Cốc chỉ sợ không tìm được dược liệu.” Trên khóe môi Lộng Nguyệt lộ ra một mạt tiếu ý ngả ngớn.

Không nói tới vẻ chế giễu ẩn trong đó, lời này vừa nói xong, quả thực đã chạm phải điểm mấu chốt của Ngọc Thanh Nhiễm, nàng hét lớn: “Hai tên ranh con các ngươi, dám hủy địa bàn của lão nương, nếu không phải xem ở. . .” (gấu mẹ vĩ đại o__O)

Ngọc Thanh Nhiễm bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, không nói thêm nữa. Con ngươi thâm tử sắc yêu diễm nhìn chăm chú động tác của nữ nhân, bỗng nhiên lóe lên một mạt quang mang thâm trầm khác thường.

“Trước hừng đông, đem Phục linh, Tiên hạc thảo, Kê huyết đằng, Thanh tương tử, Cửu hồi linh chi bù vào cho lão nương, thiếu một thứ nào ngươi liền đứng ở nơi này tiếp tục hầu hạ lão nương năm năm!”

Lộng Nguyệt lúc này thật muốn cắt phăng đầu lưỡi của lão vu bà, làm cho nàng không còn nói ra những lời đâm đầu vào chỗ chết như vậy. Bất quá đối với Lộng Nguyệt mà nói nữ nhân này vẫn có chút biết người biết ta, nếu thật sự phải xoa bóp bả vai cho nàng, nói không chừng bản thân dưới cơn nóng giận liền từ phía sau chém bay đầu nàng! (Lộng Nguyệt động nộ rồi, hắc hắc)

“Ngọc cốc chủ.” Tử mâu tà mị hơi nhướn lên, khẩu khí ẩn ẩn ngoan tuyệt, “Hy vọng lần sau ngươi đem những sự tình cần làm một lần nói cho xong, bổn tọa chán ghét nhất là đổi tới đổi lui!”

Dứt lời, hắn cũng không nhìn phản ứng của Ngọc Thanh Nhiễm, kiên quyết bước ra ngoài.

Căn phòng lập tức khôi phục sự tĩnh lặng, Ngọc Thanh Nhiễm mỉm cười, lại quay về nằm dài trên xích đu, dung nhan mỹ lệ khắc lên năm tháng tang thương.

Hai tiểu tử này, vậy mà đã lớn như thế. . .

Mị mâu nhìn lên vầng cô nguyệt giảo hoạt, tầng mây phiêu đãng giống như dòng nước thời gian dần trôi, ở trên dung nhan của nữ nhân lưu lại dấu vết tuổi tác.

.

Đêm.

Một gốc hoa trắng nở rộ dưới cây lê, một mạt yêu tử lẳng lặng đứng trước màu tuyết trắng.

Lê hoa theo gió chậm rãi tung bay, hạ xuống trên thâm tử trường phát làm nổi bật dung nhan yêu diễm càng thêm ưu nhã tà mị.

“Tinh Hồn, Nguyệt Hồn.”

Hai bóng đen hiện lên, dáng đứng thẳng tắp phía sau yêu tà nam tử, hình xăm trên tay lấp lánh lóa mắt.

“Đã tìm ra Băng thiên hỏa liên?”

“Bẩm giáo chủ, thuộc hạ tìm khắp Hàn Bích Cốc cũng không phát hiện ra dấu vết của Hàn ngọc sàng cùng Băng thiên hỏa liên.”

Con ngươi tử sắc lóe lên một đạo lệ quang ── lão vu bà kia, rốt cuộc đã đem giấu hỏa liên ở nơi nào ?!

Lộng Nguyệt hơi khép mắt, lê hoa toái nhụy rơi xuống trên làn lông mi thật dài, lấp lóe màu sắc tinh thuần.

Nếu nữ nhân không biết sống chết kia dám lừa hắn, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho nàng!

“Vừa rồi những chuyện nữ nhân kia phân phó các ngươi đều nghe rõ sao?”

“Thuộc hạ minh bạch.”

“Trong hai canh giờ, thu thập đầy đủ dược liệu vào tay.”

“Tuân mệnh.”

Hai đạo hắc ảnh chợt lóe, như làn gió mát không nhiễm hồng trần, biến mất dưới bầu trời đêm.

Yêu tà nam tử xoay người, lẳng lặng nhìn ngọn đèn dầu mỏng manh cách đó không xa, như ẩn như hiện chiếu rọi một mạt hỏa hồng yêu diễm.

Trong phượng mâu lưu quang vừa hiện, Lộng Nguyệt nhướn mày, khóe môi vạch nên một đường cong, tiếu dung yêu dị mê hoặc như lê hoa phiêu vũ đầy trời.

Gia hỏa kia, chắc là chịu không nổi rồi.

***

@Một anh bị hành xong