Thùy chủ trầm phù – Chương 37

Thùy chủ trầm phù

Đệ nhất quyển – Chương 37

Tác giả: Thiên Thương

Editor: Lâm Phong

~*~

 

Trong sơn động ngọn lửa nhảy múa, nhánh cây bị thiêu đốt phát ra mùi quả cây thơm dịu. Trên đống lửa là mũ giáp hoàng kim của Lãnh Huyền, bên trong chứa nước, thịt thỏ cắt thành khối cùng nấm dại xoay tròn trong làn nước sôi ùng ục.

Lôi Hải Thành vốn định làm đơn giản một chút, trực tiếp đem nướng, nhưng lại lo lắng mùi vị quá đậm dễ dàng dẫn đến địch nhân, vừa lúc nhìn thấy mũ giáp của Lãnh Huyền lập tức tận dụng làm nồi.

Lãnh Huyền vẫn đang tựa vào vách đá suy nghĩ chiến cuộc, thấy thế chỉ cau mày. Thân là tù nhân, tính mạng nằm trong tay Lôi Hải Thành , thật sự không có công phu cũng không có tư cách mà vì tôn nghiêm mũ giáp hoàng đế tranh chấp cùng Lôi Hải Thành.

Mùi thịt dần bốc lên. Lôi Hải Thành nhàn nhã thêm vào vài đoạn nhánh cây, khơi lửa, vừa giương mắt đã đối diện tầm mắt Lãnh Huyền.

Thâm trầm sâu thẳm. . .

“Xem cái gì?” Hắn nhíu mày.

Lãnh Huyền chuyển mặt, lạnh lùng nói: “Không có gì.”

Thiết! Lôi Hải Thành trừng mắt liếc nam nhân một cái, Lãnh Huyền lại quay sang nhìn hắn, hồi lâu mới nói: “Lôi Hải Thành, theo ta trở lại kinh thành.”

Từng chữ, phảng phất hắn phải trải qua cân nhắc đắn đo nhiều lần, nói rất chậm rãi.

Lôi Hải Thành đang dùng chủy thủ chọc một khối thịt thỏ muốn nếm thử xem đã chín chưa, nghe vậy dần đem khối thịt thỏ vừa đặt tới bên miệng thả xuống.

“Lý do?” Hắn nghiêng người liếc nhìn Lãnh Huyền, ngữ khí châm biếm ẩn ẩn tà khí, “Ngươi không phải là bị ta làm thật sảng khoái, thích ta rồi, muốn mỗi ngày đều có thể được ta thượng?”

Lãnh Huyền không để ý tới lời lẽ trào phúng của hắn, trầm thanh chậm rãi nói: “Ngươi không cần dùng lời như thế để đe dọa ta. Lấy tính tình của ngươi, nếu thật sự muốn tiếp tục lăng nhục ta, ngươi đã sớm làm rồi. Lôi Hải Thành, ta biết ngươi không phải kẻ bình thường, Thiên Tĩnh hiện tại hai mặt thụ địch khó khăn hỗn loạn, cần người như ngươi vì Thiên Tĩnh hiệu lực.”

Lôi Hải Thành cười lạnh, “Ngươi muốn ta thay ngươi đánh trận? Nực cười! Ta cũng không phải người Thiên Tĩnh, tại sao phải chui đầu vào vũng nước đục này?”

“Hồn phách của ngươi không phải, nhưng thân thể này thủy chung vẫn là con dân Thiên Tĩnh ta. Trần Yên nếu còn sống, tuyệt sẽ không nguyện ý chứng kiến Thiên Tĩnh diệt vong. Lôi Hải Thành, nếu thân thể Trần Yên cho ngươi cơ hội trọng sinh, ngươi cũng nên thay hắn vì Thiên Tĩnh tận trung.”

“Ngươi đừng uổng phí tâm cơ, mượn một người đã chết đến lợi dụng ta!” Lôi Hải Thành cười nhạt, ánh mắt hung ác nhìn Lãnh Huyền.

“Thân thể này quả thực khiến ta sống lại, nhưng cũng bởi vậy ta phải nhận hết mọi tra tấn. Lãnh Huyền, toàn bộ những thứ này là nhờ ngươi ban tặng! Ta hiện tại lưu lại mạng chó của ngươi là vì không tra tấn ngươi đủ. Không sai, ta không muốn chạm mặt ngươi, bởi tối hôm qua thượng loại đê tiện như ngươi xong, ta liền ghê tởm đến mức muốn nôn. Ngươi tốt nhất không cần tiếp tục chọc giận ta, nếu không ta đánh gãy tay chân ngươi, bán ngươi vào một quán nam xướng thấp hèn nhất kinh thành cho ngươi mỗi ngày bị nam nhân cưỡi. Ta Lôi Hải Thành nói được thì làm được!”

Một chút hảo tâm tình lúc sáng sớm đến hiện tại không còn sót chút gì, hắn chọn mấy khối thịt thỏ cùng vài cái nấm, ném xuống bên chân Lãnh Huyền. “Ăn hết cho ta. Ta không muốn thấy ngươi đói bụng đến tay chân vô lực, không có khí lực xuống núi. Trừ phi ngươi muốn ta ôm ngươi quay về Vân Đồng Quan.”

Lãnh Huyền sắc mặt xanh mét, một lát sau không nói nửa lời, nhặt lấy thực vật trên mặt đất nhét vào miệng.

Lôi Hải Thành nhai thịt thỏ, mắt lạnh nhìn biểu tình vẻ mặt Lãnh Huyền muốn nôn mửa nhưng vẫn cưỡng bức chính mình nuốt thịt thỏ xuống bụng.

Hoàng đế bệ hạ tôn quý đương nhiên chưa từng ăn qua loại thô lệ thực vật không thêm chút gia vị nấu nướng này, càng khỏi phải nói tới còn dính đầy bùn đất tro bụi. Lôi Hải Thành cười lạnh thu hồi tầm mắt ──

Bất luận nói thế nào, hắn vẫn thưởng thức sự kiên nhẫn của Lãnh Huyền.

.

Sơn đạo lượn vòng quanh sườn núi, khói mây thỉnh thoảng theo khe sâu bay lên khiến cảnh vật chung quanh trở nên mơ hồ không rõ.

“Hoa ────” Một lần nữa lòng bàn chân Lãnh Huyền như nhũn ra, đạp lên nham thổ đầy rẫy sát bên ngoài con đường nhỏ, mấy tảng đá lăn xuống khe núi.

Một bàn tay kịp thời bắt lấy cánh tay hắn, kéo hắn trở về nơi an toàn.

“Thể lực của ngươi dường như không giống ta tưởng tượng khôi phục nhanh a!” Lôi Hải Thành buông tay ra, đáy mắt lộ vẻ châm chọc. “Đây cũng là lần đầu tiên ngươi chịu loại thương thế này, hẳn là không quen đi? A!”

Lãnh Huyền nhếch môi, tiếp tục chậm rãi cất bước, lảo đảo đi về vách núi phía trước.

Trên người hắn chỉ phủ một kiện trường sam đơn bạc Lôi Hải Thành đưa cho hắn, lúc này đã ướt đẫm mồ hôi dán sát trước ngực cùng sau lưng. Sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, tóc trên thái dương cũng bị mồ hôi lạnh nhiễm ướt, toàn thân cao thấp đều không ngừng run lên nhè nhẹ.

Từ khi ra khỏi sơn động chưa đến một canh giờ, hắn trượt chân không dưới mười lần. Nếu không phải Lôi Hải Thành luôn ở phía sau hắn lưu ý, hắn sớm đã ngã xuống khe núi.

Mặt đất Lãnh Huyền bước qua, dần xuất hiện vài vết máu.

“Nơi đó của ngươi thật là yếu ớt, đi vài bước cư nhiên lại vỡ ra.” Lôi Hải Thành đột nhiên phát hiện miệng lưỡi ác độc của mình ngày càng lợi hại, bất quá ai khiến Lãnh Huyền dọc đường đi chết cũng không lên tiếng, khiến cho hắn nổi cơn tức giận.

Bả vai Lãnh Huyền rõ ràng cứng đờ, cuối cùng cái gì cũng không phản bác, vẫn lấy loại tốc độ thong thả này tiến lên phía trước.

.

Trên sườn dốc xa xa, mười thớt tuấn mã đang qua lại bôn tẩu.

“Cố thừa tướng, ngươi xem sườn núi đối diện có hai người!” Một tên binh sĩ bỗng nhiên hưng phấn hô to.

Cố Đông Thần nheo mắt nhìn lại, tuy rằng nhìn không rõ gương mặt hai người, nhưng trong đó một người mặc y phục đúng là y phục của thiếu niên ngày hôm qua đá hắn xuống chiến xa.

Lôi Hải Thành như thần binh thiên hàng kia, hại hắn trước mấy vạn binh lính mất hết mặt mũi. Một thân trang phục đó có đốt thành tro hắn cũng nhận ra.

Một người khác, không cần phải nói, đương nhiên chính là Thiên Tĩnh hoàng đế Lãnh Huyền hắn phụng mệnh chặn giết.

“Truy!” Hắn hét to, dẫn đầu giục ngựa chạy qua.

Tiếng vó ngựa như bạo vũ bôn lôi vang vọng giữa rừng núi, đặc biệt dồn dập vang dội.

Lôi Hải Thành quay đầu lại, từ xa thấy rõ kỵ sĩ trên lưng ngựa vận phục sức Phong Lăng binh sĩ, ánh mắt nhất thời trầm xuống.

Đã biết bắt đi Lãnh Huyền, Phong Lăng nhất định phái binh vào núi tìm kiếm để chặn giết, nhưng không ngờ lại gặp đúng lúc này.

Vị trí trước mắt rất không có lợi cho hắn. Đoạn sơn đạo này mặc dù chật hẹp nhưng ngựa vẫn có thể chạy qua, đối phương sẽ đuổi theo rất nhanh. Hắn tuy có cung tiễn của Lãnh Huyền, nhưng chỉ có ba bốn mũi tên, không thể diệt hết toàn bộ truy binh.

“Đi mau! Là Phong Lăng truy binh!” Hắn kéo Lãnh Huyền chạy gấp.

Vừa được hai bước, hai chân Lãnh Huyền mềm nhũn quỵ xuống. Biết rõ Phong Lăng binh sĩ một khi đuổi theo, hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ, liền cắn chặt răng lại lung lay đứng dậy.

Lôi Hải Thành không rảnh đi cười nhạo bộ dáng chật vật của Lãnh Huyền, nhíu mày.

“Quên đi!” Hắn chuyển trường cung từ sau lưng ra trước ngực, cõng lên Lãnh Huyền.

“Lôi Hải Thành?” Lãnh Huyền ngạc nhiên.

“Ôm chặt lấy cổ ta, đừng nhiều lời vô nghĩa!” Lôi Hải Thành phóng cước chạy nhanh, lạnh lùng nói: “Ngươi không cần đắc ý, hôm nay ta cõng ngươi, ngày sau sẽ đòi lại.”

Hắn vừa nói chuyện, chân đã rẽ qua một khúc cong. Bên sơn đạo có nhiều lối rẽ, kéo dài nghiêng dần xuống dưới.

Đi đường nào thật ra không quan trọng, nhưng lưng hắn đeo thêm một người, không thể như trước kia dùng tốc độ cao nhất chạy trốn, sớm hay muộn cũng bị ngựa đuổi theo.

Lại nhìn thấy bên vách núi dựa vào khe sâu ngang giữa không trung vươn ra vài cành cây, hướng núi nghiêng vào bên trong, vị trí cách hơn hai mươi thước dưới chân hắn nổi lên một phiến nham thạch bằng phẳng.

Chính là nơi này!

“Ôm chặt ta đừng buông tay, không được kêu!” Hắn lại dặn dò Lãnh Huyền.

Câu tác quấn quanh thân cây, giật vài cái thử độ chắc chắn, Lôi Hải Thành hít sâu, lưng đeo Lãnh Huyền thả người nhảy xuống khe núi.

Khuynh thế – Thiên hạ duy song [Chương 66]

.:Chương 66 – Sáng sớm phong ba:.

~*~

 

Mây trôi trên bầu trời xanh biếc, gió mát nhè nhẹ thổi.

Bên suối nước róc rách như ca, mơ hồ chiếu rọi hai thân ảnh ngạo nghễ, ánh mắt yêu diễm cùng lãnh mị toát ra phong tư khuynh thế quyết nhiên, tử phát cùng hồng phát trong gió lưu luyến lay động, phiêu nhiên mê say.

“Hách Liên cung chủ đêm qua bề bộn nhiều việc a?” Yêu tà nam tử nghiêng mắt nhìn lại, mục quang thâm u.

“Lộng Nguyệt giáo chủ cũng không nhàn rỗi đi.” Hồng y nam tử nghiêng đầu, đối diện cặp tử mâu yêu dị.

“Ta xem Địa tòa cùng Minh tòa của ngươi đã đem Hàn Bích Cốc đào đến ba tấc đất rồi. . .” Lộng Nguyệt nâng lên cằm hồng y nam tử, tiếu dung càng thêm tà mị, “Thế nào, chiến quả ra sao?”

Cô Tuyết nhướn mắt, nhẹ nhàng đẩy ra ngón tay Lộng Nguyệt đang giữ lấy cằm hắn, cười cười châm chọc, “Đoạt mệnh song hồn của ngươi khuấy tung cả Ngọc Phong Trai, phải chăng chỉ còn chưa lục soát trên thân nữ nhân kia?”

Sợi tóc dây dưa, hình ảnh trong hai đôi con ngươi xuyên thấu thần sắc đối phương, nhiệt lưu trong máu bắt đầu khởi động.

Lộng Nguyệt rũ mắt cười khẽ, “Xem ra Hách Liên cung chủ không thể không đoạt hỏa liên vào tay. . .”

Gió mát nổi lên lướt qua từng sợi tử phát mềm mượt, tử sa linh bào dưới ánh nắng buổi sớm không nhiễm bụi trần, hắn kề sát vào tai Cô Tuyết, một mạt thanh hương tản ra, “Chỉ cần ngươi để ta thượng một lần, bổn tọa có thể lưu lại hỏa liên cho ngươi.”

Giọng nói thanh nhuận như tiếng đàn du dương, mê nhiệt khiến người ta tâm loạn.

Cô Tuyết cười nhạt, ngón tay thon dài gạt qua vài sợi tóc hỗn độn trên trán yêu tà nam tử, lưu quang trong đáy mắt chuyển động: “Đừng mơ mộng hão huyền!”

Tiếu dung yêu mị hiện lên, Cô Tuyết mỉa mai đáp lời, “Chỉ cần ngươi cho ta thượng một lần, bản cung lập tức rời đi.”

“Thật sao?” Lộng Nguyệt ngăn lại eo lưng Cô Tuyết, ngón tay chậm rãi luồn qua một lọn hồng phát, khẽ liếm một chút cần cổ trắng nõn của hồng y nam tử, “Bảo bối, ta xem hỏa liên kia đối với ngươi mà nói khá trọng yếu đi.”

“Chẳng lẽ đối với ngươi không trọng yếu?” Hách Liên Cô Tuyết chế trụ gương mặt yêu tà nam tử, hứng trí vừa nổi lên, tiếng sư hống công khiến bọn hắn chán ghét đến cực điểm lại chen vào phá đám.

“Xú tiểu tử, vào nhà!”

Hai người liễm mi, kích tình trong nháy mắt biến mất.

Trong phòng, ôn nhuyễn trần hương, hương khí nhàn nhạt quanh quẩn trong gió.

Trên bàn gỗ bày đủ loại điểm tâm sáng, hương vị ngọt đậm ngào ngạt, thấm vào tâm can.

Đương nhiên, dẫn nhân chú mục nhất là một mâm bánh nướng.

Giòn xốp dụ nhân, còn bốc lên nhiệt khí nóng hổi, Mạt nhi thỏa mãn đánh chén, trên gương mặt phấn nộn còn dính vài hạt vừng.

Nguyên lai đây là bánh nướng. . . Hách Liên Cô Tuyết nhìn đến tiểu cầu thịt đang càn quét, hồng đồng vẫn lạnh lùng như trước.

Ăn ngon như vậy sao!

“Tuyết ca ca. . .” Mạt nhi từ trong thế giới bánh nướng của mình ngẩng đầu lên, hưng phấn lao tới muốn ôm hồng y nam tử một cái.

Hồng mâu híp lại, Hách Liên Cô Tuyết nhanh chóng nghiêng người, thân mình béo tròn bổ nhào vào khoảng không, kết quả lại hướng tới yêu tà nam tử ôm thật thân mật.

“Nguyệt ca ca. . .” Mạt nhi nở nụ cười ngọt ngào, hạt vừng trên khuôn mặt tựa như tiểu trân châu điểm xuyết trên miếng vải bông mềm mại trắng nõn.

Hách Liên Cô Tuyết túm lấy cổ Mạt nhi, thập phần thô lỗ đem nàng cùng Lộng Nguyệt tách ra, lạnh lùng nói, “Tay bẩn như vậy, không được sờ loạn!”

Mạt nhi chu cái miệng nhỏ nhắn, lau bàn tay dính đầy dầu mỡ lên y phục của mình, đôi mắt to tròn nhìn về phía hồng y nam tử, “Tuyết ca ca, bánh nướng ngươi làm so với sư phụ làm không cùng hương vị.”

Tiểu cầu thịt này thật đúng là lằng nhằng.

Tử mâu khẽ nhếch, Lộng Nguyệt trêu chọc nói: “Bổn tọa cũng muốn nếm thử tay nghề của Hách Liên cung chủ.”

Cô Tuyết lạnh lẽo liếc nhìn yêu tà nam tử, khinh thường đáp lời hắn.

“Mạt nhi, tiểu tử kia tối hôm qua có ôm ngươi ngủ không?” Lúc này Ngọc Thanh Nhiễm tiêu sái ngồi xuống, trực tiếp hỏi thẳng một câu.

Mạt nhi cả kinh, nhìn sang hồng y nam tử bên cạnh, đôi mắt rét lạnh như băng tuyết quả thực khiến nàng toàn thân run rẩy.

Tối hôm qua mập nha đầu nháo hắn suốt một đêm, còn ôm nàng ngủ? Người si nói mộng.

“Tuyết ca ca. . . không. . . A. . . Có. . . có ôm. . . Ôm.” Mạt nhi không dám nhìn vào cặp mắt lãnh khí bức người kia, nàng không thể lại làm cho Tuyết ca ca chán ghét mình.

Lộng Nguyệt rũ mắt, tiếu dung tà mị cười đến vui thích.

“Ngồi xuống!”

Hai người nhướn mắt, kinh ngạc nhìn nữ nhân ngồi phía đối diện.

“Cơm này không có độc!”

Bọn hắn đương nhiên biết không có độc, chỉ là không muốn ngồi cùng một bàn với lão vu bà không biết chết sống này mà thôi.

Ngay lúc đó, Ngọc Thanh Nhiễm lấy hai đôi đũa trúc trên bàn nhanh nhẹn bắn ra.

Sưu sưu ── Lộng Nguyệt cùng Hách Liên Cô Tuyết thập phần ăn ý dùng hai ngón tay kẹp lấy, vững vàng tiếp được đũa trúc bay đến.

“Tiểu tử, đừng có không biết tốt xấu, nếu đã vào Ngọc Phong Trai của lão nương, không được giảm một cân thịt!”

Trách không được mập nha đầu kia lớn lên béo tròn như vậy, nguyên lai đều là do quy củ loạn định của nữ nhân này!

Hai người ngồi xuống trên ghế, sát khí băng lãnh nháy mắt nổi lên:

Lão vu bà ầm ĩ, thật khiến người ta chán ghét.

Nếu là trước đây, bọn hắn nhất định không nói hai lời liền bẻ gãy cổ nữ nhân kia, nhưng hiện tại có điều cố kỵ.

Một là cố kỵ thân phận nữ nhân này, hai là bởi vì Băng thiên hỏa liên, cho nên cả hai đều không dám mạo muội động thủ.

Song sau khi bọn hắn xoay chuyển suy nghĩ, hai người đều dõi theo một mâm quế hoa cao.

Hương hoa quế nhàn nhạt thấm nhập vào hơi thở, dụ dỗ người ta muốn nếm thử.

Lộng Nguyệt cùng Cô Tuyết nâng mắt, đối diện thật lâu sau, trong con ngươi phút chốc nổi lên một mạt quang mang sắc bén.

Đôi đũa trúc trong tay Cô Tuyết mới vừa đụng vào một khối quế hoa cao, một đôi đũa khác nhanh tay chen vào đôi đũa của hắn.

Lộng Nguyệt cười tà mị, hai người cứ như vậy giằng co một khối cao điểm, ai cũng không muốn nhượng bộ.

Nguyên lai Nguyệt ca ca cùng Tuyết ca ca thích ăn quế hoa cao a. . . Mạt nhi chu miệng, vươn bàn tay lấy hai khối quế hoa cao, đưa cho bọn hắn mỗi người một khối.

Tử mâu hồng mâu lãnh quang dây dưa, khí tức ám dũng, trực tiếp không nhìn tới động tác của Mạt nhi.

── Yêu tinh, tránh ra!

── Bảo bối, trước nhường cho ta!

Kỳ thực bọn hắn bề ngoài sắc mặt bình thản, tinh thần sớm đã so đấu trên trăm chiêu!

“Tiểu tử, đừng đánh.”

“Oanh ────” Ngọc Thanh Nhiễm vừa mới nói xong, bàn gỗ đã bị chấn thành mảnh vụn, bát đĩa nhanh chóng hóa thành bột phấn.

Mạt nhi bị dọa đến oa oa khóc lớn.

Ánh mắt hai người đồng thời hiện lên vẻ bất mãn ── cái bàn này không đỡ nổi một kích!(=”=)

Ngọc Thanh Nhiễm giận dữ: “Hai tên hỗn tiểu tử các ngươi! Muốn đánh đi ra ngoài đánh! Đừng ở chỗ này. . .”

Chờ nàng phục hồi lại tinh thần, trong phòng đâu còn thân ảnh hai người bọn hắn?

***

@Vẫn còn mùi dấm